THƠ: TA VÀ EM
HUY THANH Em nhặt ánh nắng tàn ươm khoé mắt Ánh lưu ly từ đó nhuộm hòang hôn Ta ruổi dong, một thân tìm bộ lạc Nơi ẩn thân chờ bão cát thôi cuồng Đọc sử thi suốt chiều dài ngọn giáo Đâm thời gian bơi ngược kiếp tìm nguồn. Lần trăm năm để tìm trong mưa bão Hạt cát nào tiền kiếp đắm mưa sương? Em nước mắt chia hai vùng nhân ảnh Ác mộng về che khuất lối mi cong Gánh chiêm bao cho lòng thêm hoang tạnh Khóe mắt sâu lưu lạc bước chim hồng Ta đốt đuốc tìm tiền thân cát bụi Khói cuồng mê đi ngậm ngải tìm trầm Bóng em chợt hóa thân vào bóng núi Ta nặng nề vác lại chuyện trăm năm Ta ngửa tay vắt nắng tàn trên lá Chạm đông về lành lạnh giọt mưa sương Em lỡ tay đánh rơi ngày tháng hạ Cõi chiêm bao nhầm lẫn chốn mê đường Thuyền chưa qua nửa cuộc đời bão nổi Mà xiêu buồm cột gãy đắm trầm luân Ta chìm sâu dưới vực sầu sám hối Nên hoang mang thành một gã vô thần Ta gặp em hồn rêu phong đá cuội Em hoá thành kiếp núi vọng chinh phu ...