Thơ: THƯƠNG THÂN
THƯƠNG THÂN HUY THANH Ta buồn đi đến quán bar Hớp ly rượu nhạt, phôi pha cõi lòng Người đông, tiếng nhạc bập bùng Riêng ta lạc lõng một vùng nhớ thương Buồn ta đi đến vũ trường Tay người vũ nữ eo thon nửa vòng Bước chân nhảy cũng ngại ngùng Đêm về giấc ngủ mênh mông tủi phiền Ta buồn lạc đến công viên Ngồi băng ghế đá niềm riêng nghẹn ngào Tình xưa ngày ấy xanh xao Giờ đây như đã tiêu hao tuổi già? Không vui ta đến phòng trà Nghe người ta hát xót xa riêng mình Đắm hồn trong cõi nhân sinh Buông rơi nước mắt thương mình hư hao Ta buồn tìm đến chiêm bao Thấy em nhân dáng ngọt ngào tuổi thơ Tóc mây xỏa trán bơ thờ Tỉnh ra mới biềt tàn mơ cõi ngưòi Thương mình một kiếp rong chơi Lệ trong từng tiếng khóc cuời thế gian Sáng đêm trải chiếu hai hàng Ta nằm đọc sách dưới trăng một vành Nghĩ đời vốn đã mong manh Lo chi cơm áo loanh quanh nửa đời Chạnh lòng mua lại tiếng cười Sáng ra mới thấy một trời thương thân HUY THANH